IX. Tây Phương Tam Thánh

Ý nghĩa chính thống của Tây Phương Tam Thánh

Hiểu đúng theo giáo lý, Tây Phương Tam Thánh là biểu tượng sống động của ba phẩm chất: nguyện lực, từ bi và trí tuệ, cùng quy về việc niệm Phật cầu sinh Cực Lạc. Đây không phải bộ ba thần linh để cầu xin ban phát, cũng không nên dân gian hóa thành nơi cầu lợi lộc.

Nội dung giáo lý

Sau khi đã biết Tây Phương Tam Thánh gồm những ai và mỗi vị tượng trưng cho điều gì, ta nên gom lại để hiểu ý nghĩa chính thống của bộ ba này, kẻo dễ hiểu lệch.

Hiểu cho đúng, Tam Thánh là một bức tranh sống về ba phẩm chất của đường tu: Đức Phật A Di Đà ở giữa là nguyện lực tiếp dẫn, Quán Thế Âm là từ bi, Đại Thế Chí là trí tuệ. Ba phẩm chất ấy không rời nhau, mà cùng quy về một việc là niệm Phật cầu sinh Cực Lạc. Nhìn vào Tam Thánh là nhìn vào tấm gương để soi và sửa mình.

Điều cần gìn giữ là đừng dân gian hóa Tam Thánh quá mức, biến ba vị thành nơi cầu tài cầu lộc, ai cúng nhiều thì được nhiều. Hiểu như vậy là làm lệch ý nghĩa nguyên bản trong kinh.

Ngược lại, cũng không nên xem thường lòng tin chân chất của bà con. Cách hay nhất là vừa trân trọng tấm lòng kính ngưỡng, vừa nhẹ nhàng đưa lòng tin ấy về đúng hướng: lễ Tam Thánh để học hạnh, nhớ Phật, và chuyên cần niệm Phật cầu vãng sinh.

Ý nghĩa thực hành

Quý vị có thể tự kiểm xem mình đang hiểu Tam Thánh theo hướng nào. Mỗi khi đứng trước bàn thờ, thử hỏi: mình lễ ba vị để xin của cải may mắn, hay để nhắc mình sống thương người, sáng suốt và nhớ Phật? Nếu là vế sau thì mình đang đi đúng. Chẳng hạn, một bác trước kia hay khấn xin Tam Thánh cho làm ăn phát đạt, sau hiểu ra, bác đổi cách: vẫn thắp hương kính lễ, nhưng lời nguyện chuyển thành xin cho con biết bớt tham, mở lòng giúp người, giữ tâm sáng và chăm niệm Phật; ấy là bác đã đưa lòng tin về đúng hướng. Quý vị đừng vội chê người còn khấn xin theo thói quen, mà hãy tự mình làm gương trước. Lễ Tam Thánh với tâm học hạnh và nhớ Phật thì mỗi lần lễ là một lần tu, lòng nhẹ và đường vãng sinh thêm vững.

Một vài điều dễ lầm

Không nên dân gian hóa Tây Phương Tam Thánh quá mức, biến ba vị thành nơi cầu tài cầu lộc, ai cúng nhiều thì được nhiều.

Xem thêm điều dễ lầm
  • Nên hiểu Tam Thánh là biểu tượng sống của ba phẩm chất: nguyện lực, từ bi và trí tuệ, cùng quy về việc niệm Phật cầu sinh Cực Lạc.
  • Không nên xem thường hay chê bai lòng tin chân chất của bà con, mà nên trân trọng rồi nhẹ nhàng đưa lòng tin ấy về đúng hướng.
  • Nên thấy lễ Tam Thánh là để học hạnh, nhớ Phật và sửa mình, chứ không phải để cầu lợi lộc riêng tư theo lối đổi chác.
  • Không nên dừng ở chỗ chiêm bái hình thức, mà nên đem ý nghĩa ba phẩm chất của Tam Thánh vào đời sống và thời khóa tu mỗi ngày.

Hiểu sâu hơn

Mở phần chuyên sâu

Sau khi đã nhận biết Tây Phương Tam Thánh gồm Đức Phật A Di Đà ở giữa, Quán Thế Âm và Đại Thế Chí hai bên, và mỗi vị tiêu biểu cho một phẩm chất, người học cần gom các ý lại để nắm cho được ý nghĩa chính thống của bộ ba này. Đây là bước quan trọng, vì hiểu đúng ý nghĩa thì việc thờ kính và chiêm bái mới thật sự trở thành sự nâng đỡ cho đường tu, còn hiểu lệch thì dễ sa vào hình thức hoặc cầu lợi.

Hiểu theo đúng tinh thần các kinh Tịnh Độ, Tam Thánh là một bức tranh sống động về ba phẩm chất cốt yếu của người tu. Đức Phật A Di Đà ở trung tâm tiêu biểu cho nguyện lực tiếp dẫn; theo Kinh Vô Lượng Thọ, Taishō 360, Ngài đã phát những lời nguyện rộng lớn và thành tựu cõi Cực Lạc để đón tiếp chúng sinh. Quán Thế Âm tiêu biểu cho từ bi, Đại Thế Chí tiêu biểu cho trí tuệ; Kinh Quán Vô Lượng Thọ, Taishō 365, mô tả hai Ngài với tướng hảo trang nghiêm, thường cùng Đức Phật hiện đến tiếp dẫn người niệm Phật. Ba phẩm chất nguyện lực, từ bi và trí tuệ không tách rời nhau, mà cùng quy về một việc duy nhất là niệm danh hiệu Đức Phật A Di Đà cầu sinh Cực Lạc, như Kinh A Di Đà, Taishō 366, chỉ dạy. Vì thế, nhìn vào Tam Thánh là nhìn vào một tấm gương để người tu soi mình và sửa mình.

Một chỗ cần đặc biệt gìn giữ là tránh dân gian hóa Tam Thánh quá mức. Trong dân gian, đôi khi ba vị bị hiểu như một bộ thần linh chuyên lo việc cầu tài cầu lộc, định đoạt may rủi theo lượng hương khói dâng cúng. Cách hiểu này, dù xuất phát từ lòng kính tin, lại làm lệch ý nghĩa nguyên bản trong kinh, biến biểu tượng tu hành thành nơi cầu lợi lộc riêng tư. Người học đạo cần thấy rõ: một vị Phật hay Bồ-tát trong nhà Phật trước hết là tấm gương phẩm hạnh để noi theo, chứ không phải đối tượng để đổi chác.

Tuy nhiên, cũng cần một sự cân bằng. Đưa lòng tin về đúng hướng không có nghĩa là chê bai hay xem thường tấm lòng chân chất của bà con. Nhiều người đến với Tam Thánh bằng niềm kính ngưỡng mộc mạc, và chính niềm tin ấy là hạt giống lành cần được nâng đỡ, không nên bị sửa lưng một cách nặng nề. Cách hay nhất là vừa trân trọng lòng kính tin, vừa nhẹ nhàng gợi mở để lòng tin ấy lớn lên theo hướng đúng: lễ Tam Thánh để học hạnh thương người, giữ tâm sáng suốt, và nhất là chuyên cần niệm Phật.

Như vậy, ý nghĩa chính thống của Tây Phương Tam Thánh có thể tóm gọn: đây là biểu tượng của nguyện lực, từ bi và trí tuệ, ba phẩm chất cùng quy về niệm Phật cầu sinh Cực Lạc. Khi hiểu và sống theo ý nghĩa ấy, mỗi lần chiêm bái Tam Thánh đều trở thành một lần tu, nuôi lớn cả lòng thương lẫn sự sáng suốt, và làm cho tâm cầu vãng sinh thêm chân thật, vững vàng.

Nguồn tham khảo

  • Kinh Vô Lượng Thọ, Taishō 360
  • Kinh Quán Vô Lượng Thọ, Taishō 365
  • Kinh A Di Đà, Taishō 366
  • CBETA — T360, T365, T366
  • Bản Việt đã duyệt: HT Thích Trí Tịnh — ba kinh Tịnh Độ

Bài liên quan