V. Tín – Nguyện – Hạnh

Tin Phật bằng hiểu biết

Tin Phật là lòng tin có hiểu biết, đặt trên nền kinh điển, nhân quả và đời sống thiện lành, khác hẳn với cách tin không xét đúng sai. Người tin Phật vẫn dùng lý trí soi xét, tin để tu sửa chính mình chứ không phó mặc may rủi.

Nội dung giáo lý

Có người ngại rằng tin Phật, tin cõi Cực Lạc là điều viển vông, thiếu căn cứ. Nên hiểu cho rõ: lòng tin trong đạo Phật là lòng tin có hiểu biết, đặt trên nền kinh điển, trên lẽ nhân quả và trên một đời sống thiện lành. Đức Phật từng dạy chớ vội tin chỉ vì nghe đồn hay vì người khác nói, mà nên tự mình xét cho thấu rồi mới nhận.

Tin theo lối không xét đúng sai, phó mặc cho may rủi, mong có người định đoạt họa phúc cho mình, đó mới là điều người học Phật cần tránh. Còn tin Phật là tin nơi một bậc đã giác ngộ, tin lời Ngài chỉ dạy là chân thật, rồi đem ra thực hành trong đời sống để tự mình chuyển hóa.

Vì thế, người tin Phật vẫn dùng lý trí mà soi xét. Tin nhân quả thì lo tránh ác làm lành; tin Phật từ bi thì tập sống bao dung; tin có Cực Lạc thì phát nguyện tu hành. Lòng tin ấy càng hiểu càng vững, càng tu càng sáng, hoàn toàn không phải là tin suông không nền tảng.

Ý nghĩa thực hành

Để lòng tin của mình luôn là lòng tin sáng suốt, quý vị có thể tập mấy điều giản dị. Khi nghe một lời dạy hay một câu chuyện về Phật pháp, đừng vội tin ngay cũng đừng vội bác bỏ, hãy tìm hiểu xem có khớp với kinh điển và với lẽ nhân quả hay không. Khi còn nghi, cứ mạnh dạn hỏi quý thầy, đọc thêm kinh sách đáng tin, vì hiểu càng rõ thì tin càng chắc. Có anh thanh niên ban đầu cho rằng theo đạo là yếu đuối, nhưng khi đọc lời Phật dạy về nhân quả, về cách sống lương thiện, anh thấy hợp lý nên tin và đem ra thực hành, nhờ đó bớt nóng giận, sống tử tế hơn. Đó là tin có hiểu biết. Quý vị cũng nên đem lòng tin ra thử trong đời sống: tin nhân quả thì tránh ác làm lành, tin Phật từ bi thì tập bao dung với người trong nhà.

Một vài điều dễ lầm

Không nên tin Phật theo lối phó mặc cho may rủi, mong có người định đoạt họa phúc thay mình.

Xem thêm điều dễ lầm
  • Không nên tin một cách không xét đúng sai, không cần hiểu đạo lý hay nhân quả.
  • Nên hiểu tin Phật là lòng tin có hiểu biết, đặt trên kinh điển và nhân quả.
  • Không nên xem tin Phật ngang với việc cầu cúng để cầu lợi riêng cho mình.
  • Nên hiểu lòng tin càng được soi xét, học hỏi thì càng vững chắc.

Hiểu sâu hơn

Mở phần chuyên sâu

Một số người, nhất là người trẻ quen lối suy nghĩ thực tế, thường e ngại rằng tin Phật, tin cõi Cực Lạc thì chẳng khác nào tin không có cơ sở. Đây là một băn khoăn chính đáng, và chính đạo Phật cũng rất coi trọng việc tin cho đúng. Vì thế, cần phân biệt rõ giữa lòng tin chân chính và lối tin không xét đúng sai.

Đức Phật là bậc đặc biệt khuyến khích người ta dùng trí tuệ để soi xét trước khi tin. Trong lời dạy cho người dân xứ Kālāma, Ngài khuyên chớ vội tin một điều chỉ vì nghe đồn, vì truyền thống lâu đời, vì kinh sách nói, hay vì người có uy tín bảo thế; hãy tự mình quán xét xem điều ấy là thiện hay bất thiện, đem lại an vui hay khổ đau, rồi mới quyết định tin nhận và thực hành. Tinh thần ấy cho thấy lòng tin trong đạo Phật vốn đi liền với hiểu biết, chứ không phải là tin nhắm mắt.

Từ đó có thể thấy, cái mà người học Phật cần tránh là lối tin phó mặc cho may rủi, mong có một thế lực bên ngoài định đoạt họa phúc cho mình mà không cần đến nhân quả và sự tu sửa của bản thân. Còn tin Phật, theo đúng nghĩa, là tin nơi một bậc đã giác ngộ hoàn toàn, tin rằng những lời Ngài chỉ dạy về khổ, về nhân quả, về con đường thoát khổ là chân thật, rồi đem những lời ấy ra thực hành để tự mình chuyển hóa. Trong pháp môn Tịnh Độ, tin có cõi Cực Lạc và bản nguyện của Đức A Di Đà cũng đặt trên nền kinh điển như Kinh A Di Đà, Kinh Vô Lượng Thọ, chứ không phải lời truyền miệng vô căn cứ.

Người tin Phật, vì thế, không hề từ bỏ lý trí. Trái lại, họ dùng lý trí để soi xét, để hiểu cho thấu, và lòng tin nhờ hiểu biết mà ngày càng vững. Tin nhân quả thì lo tránh ác làm lành; tin Phật từ bi thì tập sống bao dung, rộng lượng; tin có Cực Lạc thì phát nguyện tu hành, niệm Phật, giữ giới. Mỗi việc tu ấy lại củng cố thêm lòng tin, khiến tin và hiểu nương nhau cùng lớn.

Nên hiểu rằng một lòng tin được đặt trên nền kinh điển, nhân quả và đời sống thiện lành thì không phải là tin suông, mà là chính tín. Khi gặp nghi ngờ, người Phật tử không nên vội bỏ niềm tin, cũng không nên tin liều, mà hãy tìm đọc kinh, thưa hỏi bậc có hiểu biết để được soi sáng. Tin theo cách ấy, lòng tin trở thành ánh sáng dẫn đường, giúp người tu an ổn và vững vàng trên con đường về Cực Lạc.

Nguồn tham khảo

  • Kinh A Di Đà, Taishō 366
  • Kinh Vô Lượng Thọ, Taishō 360
  • SuttaCentral — AN 3.65 (Kinh Kālāma, đối chiếu tinh thần tin có xét đoán)
  • Bản Việt: HT Thích Minh Châu — Kinh Tăng Chi Bộ

Bài liên quan