VII. Vãng sinh

Tâm lúc lâm chung

Tâm lúc lâm chung có ảnh hưởng lớn tới hướng tái sinh, nhưng không phải chuyện may rủi của một khoảnh khắc. Tâm ấy được nuôi dưỡng từ nếp sống và niệm Phật hằng ngày, lại thêm trợ duyên của người thân giúp giữ cho an, nhẹ nhàng.

Nội dung giáo lý

Người tu Tịnh Độ thường nghe nói tâm lúc lâm chung rất quan trọng. Điều ấy đúng, vì tâm niệm cuối đời có ảnh hưởng lớn tới hướng đi của đời sau. Nhưng hiểu cho đúng thì đây không phải chuyện may rủi của riêng một khoảnh khắc, mà là kết quả của cả một nếp sống.

Tâm lúc lâm chung phần lớn hiện ra theo những gì ta đã quen huân tập. Người cả đời niệm Phật, sống hiền lành, gieo điều thiện thì lúc ấy câu niệm và tâm an dễ khởi lên một cách tự nhiên, như dòng nước chảy theo lối đã quen. Vì vậy, cách chuẩn bị tốt nhất cho giờ phút cuối không nằm ở việc lo sợ, mà ở việc tu tập đều đặn ngay từ hôm nay.

Xin nói cho thật rõ và thật nhẹ: không nên hiểu rằng lỡ một niệm sai lúc lâm chung là hỏng tất cả, rồi sinh lo sợ. Nhà Phật không dạy như vậy. Bên cạnh công phu hằng ngày, người thân còn có thể làm trợ duyên, nhắc Phật hiệu nhẹ nhàng, giữ không khí quanh người bệnh được an. Hiểu vậy, ta tu trong sự an lòng chứ không trong nỗi sợ.

Ý nghĩa thực hành

Nghe về tâm lúc lâm chung, quý vị đừng mang theo nỗi lo, mà hãy mang theo một thói quen lành. Cách chuẩn bị thiết thực nhất là niệm Phật cho quen ngay từ bây giờ, để câu niệm trở thành lối mòn thân thuộc trong tâm. Mỗi ngày, quý vị dành ít phút niệm Phật, sống hòa nhã, làm việc lành, tập buông bớt giận hờn tiếc nuối; những điều ấy chính là đang vun cho giờ phút cuối được nhẹ nhàng. Chẳng hạn, một bác mấy chục năm tối nào cũng niệm Phật trước khi ngủ; tới lúc tuổi cao nằm bệnh, miệng bác vẫn theo nếp cũ mà niệm, lòng thấy an. Đó là hoa trái của thói quen, không phải may mắn nhất thời. Quý vị cũng nên dặn người thân, khi mình yếu mệt thì nhắc giúp câu Phật hiệu, giữ không khí quanh mình cho êm. Cứ tu trong an vui như vậy, đừng để hai chữ lâm chung thành nỗi ám ảnh, vì an lòng tu tập mới đúng là cách chuẩn bị tốt nhất.

Một vài điều dễ lầm

Không nên hiểu rằng lỡ một niệm sai lúc lâm chung là hỏng tất cả, vì cách hiểu ấy chỉ gieo thêm lo sợ chứ không đúng tinh thần nhà Phật.

Xem thêm điều dễ lầm
  • Nên hiểu tâm lúc lâm chung phần lớn hiện ra theo nếp sống đã huân tập, nên được chuẩn bị dần từ đời sống hằng ngày.
  • Không nên xem giờ phút cuối như một canh bạc may rủi, mà nên thấy đó là kết quả tự nhiên của công phu tu tập lâu dài.
  • Nên hiểu trợ duyên của người thân, như nhắc Phật hiệu nhẹ nhàng và giữ không khí an, là chỗ nương giúp tâm người bệnh được nhẹ.
  • Không nên dùng chuyện tâm lâm chung để làm người tu thêm sợ hãi hay tạo áp lực, vì sợ hãi làm tâm thêm rối chứ không giúp an.

Hiểu sâu hơn

Mở phần chuyên sâu

Trong pháp môn Tịnh Độ, câu nói tâm lúc lâm chung rất quan trọng được nhắc tới nhiều, và cũng là chỗ dễ bị hiểu lệch thành nỗi sợ nếu trình bày không khéo. Bài này xin soi vào ý nghĩa của tâm lâm chung theo tinh thần kinh điển mà vẫn giữ cách hiểu cho an lành.

Trước hết, vì sao tâm lúc lâm chung lại được coi trọng. Theo lời Phật dạy về nghiệp, tâm niệm trong giờ phút lâm chung, mà nhà Phật quen gọi là cận tử nghiệp, có sức dẫn dắt mạnh đối với hướng đi của đời sau; khi tâm ấy hướng về điều lành, về Phật, thì đó là duyên thuận cho một cảnh giới lành. Kinh Quán Vô Lượng Thọ, Taishō 365, khi nói về các phẩm vãng sinh, cũng cho thấy tâm niệm lúc cuối đời, nhất là tâm hướng về Phật và sám hối hồi tâm, có ý nghĩa lớn. Đây là chỗ thật của giáo lý.

Tuy nhiên, cũng cần hiểu đúng bản chất của tâm ấy. Tâm lúc lâm chung không phải tự nhiên rơi xuống như một sự may rủi, mà phần lớn là sự hiện hành của những gì ta đã huân tập suốt đời. Tâm thức ví như mảnh đất, mỗi ngày ta gieo vào đó hạt giống của ý nghĩ, lời nói và việc làm; tới lúc thân hoại, những hạt giống quen thuộc và mạnh nhất dễ trỗi dậy trước. Người quen niệm Phật, quen sống thiện thì câu Phật hiệu và tâm an đã thành lối mòn, lúc ấy dễ khởi lên tự nhiên; vì vậy chuẩn bị cho tâm lâm chung thực chất là việc của cả đời sống hằng ngày.

Từ đây cần nói rõ một điều dễ lầm, cũng là chỗ khóa chuẩn quan trọng nhất của bài. Có người vì nghe nhấn mạnh tâm lâm chung lại sinh lo sợ rằng chỉ cần lỡ một niệm sai trong giây phút cuối là hỏng cả đời tu, là mất phần vãng sinh. Cách hiểu ấy không đúng tinh thần từ bi của nhà Phật và chỉ gieo thêm nỗi sợ. Nguyện lực rộng lớn của Đức Phật A Di Đà là để nâng đỡ, che chở cho người tín nguyện, chứ không phải để rình bắt lỗi một niệm; một đời huân tập điều lành cũng không dễ gì tan biến vì một thoáng tâm yếu. Điều cần làm không phải là sợ, mà là tu tập cho quen để tâm có chỗ nương vững chãi.

Cũng cần thấy vai trò của trợ duyên đặt đúng chỗ. Người thân và bạn đồng tu có thể trợ giúp bằng cách nhắc Phật hiệu nhẹ nhàng, giữ không khí yên tĩnh, tránh khóc lóc ồn ào làm rối tâm người bệnh. Đây là nâng đỡ thêm vào công phu của chính người ấy, chứ không thay phần tu tập của họ; tự lực và trợ duyên cùng đi với nhau.

Tóm lại, tâm lúc lâm chung quan trọng, nhưng được chuẩn bị từ nếp sống hằng ngày và trợ duyên giúp giữ cho an, chứ không phải nỗi sợ một niệm sai. Hướng thực hành: ngay hôm nay, quý vị cứ niệm Phật cho quen, sống hiền lành, tập buông nhẹ giận hờn tiếc nuối, và dặn dò người thân biết cách trợ duyên. Tu trong sự an lòng như vậy chính là cách lo cho giờ phút cuối bình an nhất.

Nguồn tham khảo

  • Kinh Quán Vô Lượng Thọ, Taishō 365
  • CBETA — T365
  • Bản Việt đã duyệt: HT Thích Trí Tịnh — Kinh Quán Vô Lượng Thọ
  • SuttaCentral — Kinh tạng Nikāya (lời dạy về nghiệp và tái sinh)

Bài liên quan