V. Tín – Nguyện – Hạnh
Phát nguyện vãng sinh
Phát nguyện vãng sinh là tha thiết nguyện sinh về Cực Lạc để tu học cho đến ngày giác ngộ. Đây là chuyển sang một môi trường tu thuận lợi, không phải trốn đời. Người phát nguyện vẫn tròn bổn phận hiện tại với gia đình và xã hội.
Nội dung giáo lý
Phát nguyện vãng sinh là người tu Tịnh Độ tha thiết nguyện được sinh về cõi Cực Lạc của Đức A Di Đà. Theo Kinh A Di Đà và Kinh Vô Lượng Thọ, người tin sâu và niệm Phật nên phát lời nguyện này, vì cõi Cực Lạc là nơi hội đủ thuận duyên để tu học không thối lui cho đến ngày thành tựu.
Nên hiểu vãng sinh là chuyển sang một môi trường tu học tốt hơn, chứ không phải là trốn đời hay buông bỏ trách nhiệm. Người phát nguyện vãng sinh chân chính không vì thế mà bỏ bê gia đình, lười biếng việc đời. Trái lại, họ càng sống tử tế, làm tròn bổn phận hiện tại, vì biết những việc lành ấy chính là chất liệu vun bồi cho nguyện vãng sinh.
Vì thế, phát nguyện vãng sinh và làm tròn bổn phận hôm nay không hề chống nhau. Lấy việc chăm lo cha mẹ, con cái, xóm giềng làm chỗ tu tâm, rồi hồi hướng công đức ấy về Cực Lạc, đó mới là phát nguyện đúng pháp, vừa đẹp đời này vừa hướng về đời sau.
Ý nghĩa thực hành
Quý vị có thể tập phát nguyện vãng sinh một cách giản dị mà không rời đời sống. Sau mỗi thời niệm Phật, hãy chắp tay nguyện ngắn: nguyện sinh về Cực Lạc để tu học, rồi trở lại giúp người thân và mọi loài. Quan trọng là gắn lời nguyện ấy với bổn phận mỗi ngày: làm tròn việc chăm cha mẹ, dạy con, lo việc làm ăn lương thiện, sống hòa với xóm giềng. Mỗi việc lành ấy đều có thể hồi hướng về nguyện vãng sinh. Có chú trung niên lo rằng nguyện vãng sinh là bỏ mặc vợ con, nhưng khi hiểu đúng, chú vẫn đi làm, vẫn chăm gia đình, chỉ thêm phần niệm Phật và sống hiền hơn, nhà cửa nhờ đó ấm êm. Đó là phát nguyện mà không trốn đời. Khi mệt mỏi vì việc đời, đừng coi nguyện vãng sinh là lối thoát ly trách nhiệm, mà hãy xem mỗi bổn phận làm tròn là một bước về Cực Lạc.
Một vài điều dễ lầm
Không nên hiểu phát nguyện vãng sinh là trốn đời, buông bỏ trách nhiệm gia đình và xã hội.
Xem thêm điều dễ lầm
- Không nên lấy nguyện vãng sinh làm cớ để lười biếng, bỏ bê việc nhà việc nước.
- Nên hiểu vãng sinh là chuyển sang môi trường tu học thuận lợi, không phải tránh né cuộc đời.
- Không nên tách nguyện vãng sinh khỏi bổn phận hôm nay, vì hai điều ấy không chống nhau.
- Nên hiểu làm tròn bổn phận hiện tại chính là chất liệu vun bồi cho nguyện vãng sinh.
Hiểu sâu hơn
Mở phần chuyên sâu
Phát nguyện vãng sinh là một trong những hành động cốt lõi của người tu Tịnh Độ, gắn liền với chữ Nguyện trong ba phần Tín, Nguyện, Hạnh. Theo Kinh A Di Đà, Đức Phật nhiều lần khuyên chúng sinh nên phát nguyện sinh về cõi Cực Lạc; còn Kinh Vô Lượng Thọ mô tả cõi nước thanh tịnh ấy do bản nguyện của Đức A Di Đà kiến lập, làm nơi tiếp dẫn những ai tin tưởng và phát nguyện. Như vậy, phát nguyện vãng sinh có chỗ nương rõ ràng trong kinh điển, không phải điều người sau tự đặt ra.
Điều cần hiểu cho thật thấu là ý nghĩa của việc vãng sinh. Cực Lạc được mô tả là cõi nước có đầy đủ thuận duyên cho việc tu học: không bị các khổ bức bách, thường được nghe pháp, gần gũi bậc thượng thiện nhân, nhờ đó tu hành không thối lui cho đến ngày giác ngộ. Vì vậy, vãng sinh nên được hiểu là chuyển sang một môi trường tu học tốt hơn, để hoàn tất con đường giải thoát, chứ không phải là một nơi để hưởng nhàn hay trốn tránh.
Từ chỗ hiểu đúng ấy, ta thấy rõ một hiểu lầm cần tránh: cho rằng phát nguyện vãng sinh là biểu hiện của tâm chán đời, muốn bỏ mặc gia đình, công việc và trách nhiệm xã hội để mong về một cõi an nhàn. Nên hiểu khác đi: người phát nguyện vãng sinh chân chính không quay lưng với cuộc sống hiện tại. Trái lại, vì biết mọi việc lành đều có thể hồi hướng về nguyện vãng sinh, họ càng chăm lo làm tròn bổn phận, sống hiếu thuận với cha mẹ, có trách nhiệm với con cái, lương thiện trong việc làm ăn và hòa ái với mọi người.
Đạo Phật vốn dạy người tại gia phải làm tròn bổn phận của mình, như Kinh Giáo thọ Thi-ca-la-việt đã nêu rõ các mối quan hệ và trách nhiệm trong đời sống. Người tu Tịnh Độ phát nguyện vãng sinh không hề được miễn trừ những bổn phận ấy; ngược lại, chính việc sống có trách nhiệm và đầy từ tâm trong hiện tại là nền tảng đạo đức nâng đỡ cho nguyện vãng sinh thêm vững.
Hiểu và sống được như thế, phát nguyện vãng sinh trở thành một chí hướng sáng đẹp: vừa hướng về cõi tu học thanh tịnh, vừa thúc đẩy người Phật tử sống tử tế, có ích ngay trong đời này. Lấy mỗi bổn phận làm tròn làm một bước về Cực Lạc, người tu vừa an vui hiện tại, vừa vững vàng trên con đường giải thoát, đó mới là phát nguyện vãng sinh đúng pháp.
Nguồn tham khảo
- Kinh A Di Đà, Taishō 366
- Kinh Vô Lượng Thọ, Taishō 360
- BDK English Tripiṭaka — The Three Pure Land Sutras
- CBETA