VI. Niệm Phật
Nhiếp tâm niệm Phật
Nhiếp tâm niệm Phật là khéo gom cái tâm đang tán loạn về với câu danh hiệu, thường bằng cách lắng nghe rõ từng tiếng mình niệm. Đây là cách dắt tâm nhẹ nhàng, kiên nhẫn, không phải đè ép tâm cho khỏi nghĩ, kẻo sinh bức bối, mệt mỏi.
Nội dung giáo lý
Nhiếp tâm nghĩa là gom cái tâm đang chạy lang thang trở về một chỗ. Nhiếp tâm niệm Phật là khéo léo đưa cái tâm vốn hay tán loạn của mình về với câu danh hiệu A Di Đà Phật, để tâm an trú nơi câu niệm thay vì rong ruổi theo trăm thứ lo nghĩ.
Chương Đại Thế Chí Bồ-tát Niệm Phật Viên Thông trong Kinh Thủ Lăng Nghiêm dạy phép gom nhiếp sáu căn, tịnh niệm nối nhau. Một cách nhiếp tâm rất hữu hiệu mà người xưa thường dùng là lắng nghe: khi niệm, tai mình nghe cho thật rõ từng tiếng câu niệm vừa thốt ra; tâm bận lắng nghe thì tự nhiên bớt chạy đi nơi khác.
Điều cần thưa cho rõ là nhiếp tâm không phải đè ép, bắt tâm không được nghĩ gì cả. Tâm vốn quen động, càng ra sức đè cho nó im, nó càng bức bối, sinh mệt mỏi, có khi thành ức chế khó chịu. Cách đúng là dắt tâm một cách nhẹ nhàng, kiên nhẫn: nó chạy đi thì lại đưa về câu niệm, đưa về bao nhiêu lần cũng được, như mẹ hiền dắt con thơ, không trách mắng.
Ý nghĩa thực hành
Quý vị tập nhiếp tâm niệm Phật theo cách nhẹ nhàng sau. Ngồi cho thoải mái, lưng thẳng tự nhiên, rồi niệm A Di Đà Phật thong thả; điều cốt yếu là tai lắng nghe cho rõ từng tiếng mình vừa niệm, tiếng nào ra tiếng nấy. Nghe rõ thì tâm có chỗ bám, bớt chạy lung tung. Khi phát giác tâm đã chạy đi nghĩ chuyện khác, quý vị chỉ cần nhận ra rồi nhẹ nhàng đưa nó về câu niệm, không cần bực bội hay tự trách mình kém. Một mẹo hay là niệm thầm và đếm theo từng câu, hoặc lần tràng hạt, để tâm có việc mà nương. Chẳng hạn, một bác mỗi tối lần chuỗi niệm Phật, hễ thấy lo ra thì khẽ mỉm cười kéo tâm về, dần dần ngồi niệm thấy an. Đừng mong nhiếp được tâm ngay; tâm như con trâu hoang, dắt mãi rồi cũng thuần. Cứ kiên nhẫn và thảnh thơi, mỗi lần đưa tâm về là một lần công phu lớn thêm.
Một vài điều dễ lầm
Không nên hiểu nhiếp tâm là đè ép, bắt tâm tuyệt nhiên không được khởi một niệm nào, kẻo sinh bức bối, mệt mỏi.
Xem thêm điều dễ lầm
- Càng ra sức đè cho tâm im, tâm càng dễ động và sinh ức chế khó chịu; nên hiểu nhiếp tâm là khéo dắt tâm về, không phải cưỡng bức.
- Không nên bực mình hay tự trách khi thấy tâm lo ra; tâm chạy đi là chuyện thường, chỉ cần nhẹ nhàng đưa nó về câu niệm.
- Không nên nóng vội mong nhiếp được tâm ngay; nên hiểu đây là việc dắt tâm kiên nhẫn lâu ngày, như chăn con trâu hoang cho thuần.
Hiểu sâu hơn
Mở phần chuyên sâu
Nhiếp tâm niệm Phật là một chỉ dẫn rất thiết thực cho người tu Tịnh Độ, nhất là người mới bắt đầu, vốn hay khổ sở vì niệm Phật mà tâm cứ chạy lăng xăng. Chữ nhiếp có nghĩa là gom lại, thu về. Nhiếp tâm là khéo léo đưa cái tâm đang rong ruổi tản mác trở về an trú nơi một chỗ. Nhiếp tâm niệm Phật, do đó, là gom cái tâm hay tán loạn của mình về với câu danh hiệu A Di Đà Phật, để tâm bám vào câu niệm thay vì trôi theo trăm mối lo nghĩ.
Về chỗ y cứ, chương Đại Thế Chí Bồ-tát Niệm Phật Viên Thông trong Kinh Thủ Lăng Nghiêm dạy phép gom nhiếp sáu căn, khiến tịnh niệm nối nhau liên tục mà vào chánh định. Sáu căn là mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý, vốn quen chạy theo sáu trần bên ngoài. Khi niệm Phật mà biết gom các căn ấy lại, không cho chúng phóng ra, thì tâm dần an. Trong các cách gom, người xưa đặc biệt coi trọng phép lắng nghe: khi niệm, tai mình lắng nghe cho thật rõ từng tiếng câu niệm vừa thốt ra, tâm bận lắng nghe thì tự nhiên bớt chạy đi nơi khác. Đây là cách nhiếp tâm giản dị mà rất hiệu nghiệm cho người tại gia.
Điều phải thưa cho thật rõ, vì nhiều người hiểu lệch chỗ này, là nhiếp tâm hoàn toàn không phải sự đè ép. Có người tưởng nhiếp tâm là phải bắt tâm tuyệt nhiên không được khởi lên một ý nghĩ nào, rồi ra sức gồng mình đè nén. Cách làm ấy sai và có hại. Tâm vốn quen động; càng dùng sức đè cho nó im bặt, nó càng vùng vẫy, khiến người tu bức bối, căng thẳng, mệt mỏi, lâu dần có thể sinh ra trạng thái ức chế khó chịu, thậm chí sợ cả việc ngồi niệm. Đè ép tâm như giữ trái banh dưới nước, buông tay ra là nó bật lên mạnh hơn.
Cách đúng là dắt tâm chứ không phải nhốt tâm. Khi đang niệm mà phát giác tâm đã chạy đi nghĩ chuyện khác, ta chỉ cần nhận ra điều đó rồi nhẹ nhàng đưa tâm trở về câu niệm, không bực bội, không tự trách mình kém cỏi. Tâm chạy đi rồi đưa về, đưa về bao nhiêu lần cũng được, như người mẹ hiền kiên nhẫn dắt đứa con thơ hiếu động, mỗi lần con chạy ra lại dịu dàng nắm tay dẫn lại, không quát mắng. Chính cái thái độ kiên nhẫn và thảnh thơi ấy mới giúp tâm thuần dần.
Đem về đời sống, người tại gia nên tập nhiếp tâm với lòng nhẫn nại và nhẹ nhàng. Có thể niệm chậm rãi mà lắng nghe rõ từng tiếng, hoặc lần tràng hạt, đếm câu, để tâm có chỗ nương. Đừng mong nhiếp được tâm ngay trong vài bữa; tâm như con trâu hoang, người chăn cứ kiên trì dắt mãi thì rồi cũng thuần. Mỗi lần ta nhẹ nhàng đưa tâm về với câu niệm, đó đã là một lần công phu lớn thêm, một bước gần Phật hơn.
Nguồn tham khảo
- Kinh Thủ Lăng Nghiêm — chương Đại Thế Chí Bồ-tát Niệm Phật Viên Thông (Taishō 945)
- CBETA — T945
- Bản Việt: chương Đại Thế Chí Niệm Phật Viên Thông (Kinh Thủ Lăng Nghiêm) trong các bản dịch tôn túc đã lưu hành