VI. Niệm Phật

Người lớn tuổi niệm Phật

Người lớn tuổi niệm Phật không hề muộn, mà còn rất hợp duyên. Câu niệm đơn giản, dễ nhớ, làm chỗ nương an ổn cho tuổi xế chiều. Nói về vô thường bằng giọng an ủi nhẹ nhàng, để lòng người cao tuổi thêm thanh thản chứ không thêm lo.

Nội dung giáo lý

Có những vị tuổi đã cao mới tìm đến niệm Phật, rồi băn khoăn không biết mình có muộn quá chăng. Xin thưa, niệm Phật không bao giờ là muộn, mà tuổi lớn lại rất hợp duyên với pháp môn này. Câu A Di Đà Phật ngắn gọn, dễ nhớ, người trí nhớ có phần kém vẫn giữ được, làm thành một chỗ nương tựa ấm áp cho những năm tháng xế chiều.

Tuổi cao thường nhiều thời gian rảnh hơn, lòng cũng đã bớt bon chen, nên dễ lắng lại mà niệm Phật cho thành. Mỗi ngày một thời khóa vừa sức, sáng tối thắp hương niệm Phật, rồi rải câu niệm trong lúc nghỉ ngơi, là đủ làm tâm an.

Người học Phật cũng nhận ra đời người là vô thường, ai rồi cũng đến lúc già yếu. Hiểu điều này không phải để thêm sợ hãi, mà để lòng thanh thản, sống mỗi ngày cho lành, cho vui, biết hướng về một nơi an lành. Nhờ đó tuổi già nhẹ nhàng hơn, bớt lo âu, thêm bình an.

Ý nghĩa thực hành

Quý vị lớn tuổi có thể tu rất an nhàn mà vẫn sâu. Mỗi sáng sau khi thức dậy và mỗi tối trước khi ngủ, dành ra một thời khóa vừa sức, ngồi nơi thoáng mát trước bàn thờ, chắp tay niệm A Di Đà Phật chậm rãi, rõ ràng. Niệm chậm cho hợp hơi thở, không cần gắng nhanh hay nhiều. Ban ngày, lúc ngồi nghỉ, lúc tưới cây, lúc trông cháu, quý vị thầm niệm vài câu cho tâm khỏi trống. Một xâu chuỗi hạt trong tay giúp đếm dễ và giữ tay đỡ buồn. Ví dụ một cụ bà ngoài bảy mươi, trí nhớ đã kém nhiều việc, nhưng câu A Di Đà Phật thì không quên, mỗi ngày lần chuỗi vài trăm câu, lòng thấy nhẹ và ngủ ngon hơn. Khi nghĩ đến tuổi già, đến lẽ vô thường, quý vị hãy nghĩ một cách bình thản như nghĩ về buổi chiều êm sau một ngày dài, rồi quay về câu niệm Phật. Sống mỗi ngày hiền lành, vui với con cháu, và giữ câu niệm trong lòng, ấy là tuổi xế chiều an vui.

Một vài điều dễ lầm

Không nên nghĩ lớn tuổi mới niệm Phật là muộn; niệm Phật lúc nào cũng kịp và tuổi cao lại rất hợp duyên.

Xem thêm điều dễ lầm
  • Không nên lo vì trí nhớ kém mà ngại tu; câu niệm rất ngắn gọn, dễ nhớ, ai cũng giữ được.
  • Nên hiểu vô thường một cách nhẹ nhàng để lòng thanh thản, chứ không phải để thêm sợ hãi về tuổi già và cái chết.
  • Không nên ép mình niệm thật nhanh, thật nhiều cho bằng người trẻ; tu vừa sức, đều đặn và an vui mới là quý.

Hiểu sâu hơn

Mở phần chuyên sâu

Tuổi cao là một giai đoạn đặc biệt của đời người, khi sức khỏe dần yếu, trí nhớ kém đi, và lòng người thường dễ chạnh nghĩ đến những năm tháng còn lại. Không ít vị lớn tuổi mới tìm đến đạo, rồi băn khoăn rằng mình đã muộn. Bài này muốn thưa rõ rằng niệm Phật không bao giờ là muộn, đồng thời gợi cách nói về lẽ vô thường sao cho an ủi, nhẹ nhàng, để người cao tuổi thêm thanh thản chứ không thêm lo lắng.

Pháp môn niệm Phật vốn rất thích hợp với người lớn tuổi. Kinh A Di Đà dạy chấp trì danh hiệu Phật A Di Đà, giữ tâm chuyên nhất hướng về Phật. Câu danh hiệu chỉ vài tiếng, đơn giản và dễ nhớ, nên người dù trí nhớ đã suy, quên trước quên sau, vẫn có thể giữ được câu niệm trong lòng. Đây là chỗ nương tựa rất quý: khi nhiều việc đời đã buông xuống, tâm có một câu niệm để bám vào thì không bị trống vắng, hoang mang.

Về lẽ vô thường, các kinh Tịnh Độ và lời Phật dạy chung đều nhắc rằng thân này không bền, đời người có sinh có hóa. Tuy nhiên, tinh thần khi trình bày điều này với người lớn tuổi phải là an ủi, nâng đỡ. Nói về vô thường không nhằm làm người nghe thêm sợ hãi về tuổi già hay về cái chết, mà để giúp họ buông bớt bám víu, sống mỗi ngày hiền lành, và an tâm hướng về một nơi an lành. Cùng một lẽ thật, nếu nói bằng giọng nặng nề làm người nghe thêm sợ hãi thì gieo lo lắng, còn nói bằng giọng từ ái thì gieo bình an. Người hoằng pháp nên chọn giọng từ ái.

Điều thuận lợi của tuổi cao là thường có nhiều thời gian rảnh hơn, lòng cũng đã bớt tranh đua, danh lợi đã nhẹ. Nhờ vậy người lớn tuổi dễ lắng tâm mà niệm Phật cho thành. Một thời khóa vừa sức mỗi sáng mỗi tối, niệm chậm rãi theo hơi thở, cộng với những câu niệm thầm rải trong ngày, là đã đủ nuôi dưỡng tâm an. Không cần ganh đua niệm nhanh, niệm nhiều với người trẻ; tu vừa sức và đều đặn mới hợp.

Đem về đời sống, tuổi xế chiều an vui là biết sống hiền hòa với con cháu, giữ tâm thanh thản, và mỗi ngày không rời câu niệm Phật. Khi chạnh nghĩ đến lẽ vô thường, hãy nghĩ một cách bình thản như nghĩ về buổi chiều êm sau một ngày dài, rồi nhẹ nhàng quay về câu A Di Đà Phật. Như vậy, càng về già lòng càng an, và mỗi câu niệm là một chút ấm áp gửi cho chính mình. Niệm Phật ở tuổi cao, vì thế, không hề muộn, mà còn là một duyên lành đáng quý cho chặng đường còn lại.

Nguồn tham khảo

  • Kinh A Di Đà, Taishō 366
  • Kinh Vô Lượng Thọ, Taishō 360
  • CBETA — T0366, T0360
  • Bản Việt đã duyệt: HT Thích Trí Tịnh — ba kinh Tịnh Độ

Bài liên quan