XI. Tịnh Độ trong đời sống Phật tử

Người lớn tuổi học Tịnh Độ

Tuổi cao là duyên lành để học Tịnh Độ: thời gian rảnh hơn, lòng đã thấm lẽ vô thường. Người lớn tuổi chỉ cần niệm Phật giản dị, đều đặn, giữ tâm an vui; tuổi tác cao không hề là trở ngại cho việc tu.

Nội dung giáo lý

Người lớn tuổi đến với pháp môn Tịnh Độ có nhiều duyên lành. Con cái đã lớn, công việc bớt bận, thời gian rảnh rỗi hơn; lòng lại đã từng trải, thấm thía lẽ đời đổi thay, nên dễ tin nhận và an trú nơi câu niệm Phật.

Theo Kinh A Di Đà, cốt yếu của việc tu là tin sâu, nguyện thiết và niệm Phật chuyên cần. Đây là pháp giản dị, hợp với người cao tuổi: chỉ một câu Nam-mô A Di Đà Phật, niệm chậm rãi, miệng niệm tai nghe, không đòi trí nhớ giỏi hay sức khỏe nhiều. Kinh Vô Lượng Thọ cũng nói tới nguyện lực rộng lớn của Đức Phật A Di Đà tiếp dẫn người chí thành niệm Phật.

Tuổi cao là dịp tốt để buông bớt lo toan, vun cho tâm an vui. Mỗi ngày niệm Phật ít phút, sống hiền hòa với con cháu, làm những việc lành vừa sức, lòng dần nhẹ nhõm.

Xin quý vị lớn tuổi an lòng: niệm Phật không bao giờ là muộn. Mỗi câu niệm hôm nay đều gây dựng sự an vui cho hôm nay và những ngày sắp tới.

Ý nghĩa thực hành

Quý vị lớn tuổi có thể tu Tịnh Độ một cách thật thong thả. Sáng sớm dậy, ngồi nơi yên tĩnh niệm Phật một lát; chiều tối trước khi ngủ lại niệm thêm. Niệm chậm rãi, mỗi câu nghe cho rõ, không cần đếm nhiều, không cần gắng sức. Ban ngày, lúc ngồi nghỉ, tưới cây, trông cháu, có thể lần chuỗi niệm thầm cho lòng an. Nếu trí nhớ có kém, quý vị cứ giữ một câu Nam-mô A Di Đà Phật là đủ, không phải lo thuộc nhiều kinh. Chẳng hạn, một bác ngoài bảy mươi mỗi ngày niệm Phật vài thời ngắn, sống vui với con cháu, hay khuyên nhủ điều lành; bác bảo từ khi niệm Phật lòng thấy nhẹ, ngủ ngon hơn. Quý vị hãy giữ tâm thư thái, vui với từng ngày được tu, đừng tự trách sao không tu sớm hơn; điều quý là từ nay mỗi ngày đều có câu niệm Phật làm bạn.

Một vài điều dễ lầm

Không nên nghĩ tuổi đã cao mới bắt đầu niệm Phật là muộn màng, không kịp nữa rồi sinh nản.

Xem thêm điều dễ lầm
  • Nên hiểu tuổi cao có nhiều duyên lành để tu: thời gian rảnh hơn, lòng đã thấm lẽ vô thường, dễ an trú nơi câu niệm Phật.
  • Không nên lo trí nhớ kém, sức yếu thì không niệm Phật được, vì pháp này giản dị, chỉ cần một câu danh hiệu là đủ.
  • Nên hiểu cốt yếu là tin sâu, nguyện thiết, niệm Phật chuyên cần và giữ tâm an vui, không cần thuộc nhiều kinh hay gắng quá sức.
  • Không nên tự trách hay buồn phiền vì tu muộn, mà hãy an lòng vui với mỗi ngày được niệm Phật từ nay về sau.

Hiểu sâu hơn

Mở phần chuyên sâu

Tuổi cao thường là lúc người ta hướng lòng nhiều hơn về đời sống tâm linh. Con cái đã trưởng thành, gánh nặng mưu sinh đã vơi, thời gian rảnh rỗi nhiều hơn, và nhất là lòng đã từng trải bao đổi thay của cuộc đời nên thấm thía lẽ vô thường. Chính những điều ấy làm cho tuổi cao trở thành một duyên lành đặc biệt để học và hành pháp môn Tịnh Độ. Bài này muốn nói rõ điều đó, đồng thời tránh lối nói khiến người già lo sợ về tuổi tác hay cái chết.

Trước hết, hãy thấy sự phù hợp giữa pháp môn và người cao tuổi. Theo Kinh A Di Đà, Taishō 366, cốt yếu của việc tu là tin sâu, nguyện thiết và chấp trì danh hiệu. Đây là một pháp rất giản dị: chỉ cần một câu Nam-mô A Di Đà Phật, niệm chậm rãi, miệng niệm tai nghe. Pháp này không đòi hỏi trí nhớ phải giỏi, sức khỏe phải nhiều, hay phải thuộc lòng nhiều kinh sách. Người lớn tuổi dù trí nhớ có suy, chân tay có yếu, vẫn hoàn toàn có thể giữ một câu danh hiệu. Đó là lý do nhiều bậc Tổ sư Tịnh Độ vẫn nói pháp môn này khế hợp với mọi căn cơ, đặc biệt nâng đỡ những người ít có điều kiện tu các pháp khó.

Kế đến, cần nói tới nguyện lực tiếp dẫn. Kinh Vô Lượng Thọ, Taishō 360, trình bày các đại nguyện rộng lớn của Đức Phật A Di Đà, trong đó có nguyện tiếp dẫn những chúng sinh chí thành niệm Phật, nguyện sinh về cõi của Ngài. Nguyện lực ấy là nguồn an ủi lớn cho người cao tuổi: việc tu của mình không đơn độc, mà có sự nâng đỡ của Phật. Tuy vậy, cần hiểu đúng rằng nguyện lực nâng đỡ chứ không thay cho phần tự lực; người tu vẫn cần giữ lòng tin, lời nguyện và sự niệm Phật chuyên cần của chính mình.

Điều cần đặc biệt lưu ý là cách trình bày. Khi nói với người lớn tuổi, ta tuyệt đối không dùng giọng làm người ta thêm sợ hãi về tuổi già hay cái chết để thúc người ta tu. Vô thường là một sự thật, nhưng nên được nói tới một cách nhẹ nhàng, như một lời nhắc để biết quý từng ngày và sống an, chứ không phải để gieo sợ hãi. Mục đích của niệm Phật nơi tuổi già là để tâm thêm an vui, nhẹ nhõm, bớt lo toan, sống hòa thuận với con cháu, chứ không phải để thấp thỏm trong nỗi sợ.

Về thực hành, người lớn tuổi nên tu một cách thong thả, vừa sức. Mỗi ngày vài thời niệm Phật ngắn, niệm chậm và rõ, xen với những việc lành nhỏ như khuyên nhủ điều hay, giúp đỡ người chung quanh. Không cần gắng quá sức, không cần so đo nhiều ít.

Tóm lại, người lớn tuổi học Tịnh Độ không hề là muộn, trái lại còn có nhiều duyên lành. Chỉ cần một câu danh hiệu Phật giữ cho đều đặn, lòng tin và nguyện chân thành, sống hiền hòa và an vui, thì mỗi ngày tuổi xế chiều đều trở nên ấm áp và đầy ý nghĩa.

Nguồn tham khảo

  • Kinh A Di Đà, Taishō 366
  • Kinh Vô Lượng Thọ, Taishō 360
  • CBETA — T366
  • CBETA — T360
  • Bản Việt đã duyệt: HT Thích Trí Tịnh — ba kinh Tịnh Độ

Bài liên quan