XI. Tịnh Độ trong đời sống Phật tử

Người bệnh học Tịnh Độ

Lúc ốm đau, câu niệm Phật là chỗ nương tựa giúp tâm an, bớt sợ hãi và đau khổ. Nhưng niệm Phật không thay cho thuốc men và chăm sóc y tế; người bệnh vừa chữa trị đúng cách, vừa niệm Phật để lòng được bình an.

Nội dung giáo lý

Khi thân mang bệnh, lòng người thường lo lắng, sợ hãi, đau đớn. Đây chính là lúc câu niệm Phật trở thành chỗ nương tựa quý giá cho tâm.

Theo Kinh A Di Đà, cốt yếu của việc tu là tin sâu, nguyện thiết và niệm Phật chuyên cần. Người bệnh dù nằm một chỗ, sức yếu, vẫn có thể niệm thầm Nam-mô A Di Đà Phật. Câu niệm ấy giúp lòng lắng lại, bớt hoảng sợ, bớt oán than, nhờ đó chịu đựng cơn đau nhẹ nhàng hơn và giữ được tâm an.

Nhưng xin thưa rõ một điều quan trọng: niệm Phật không thay cho việc chữa bệnh. Đức Phật dạy thân này là chỗ nương để tu, nên giữ gìn. Người bệnh vẫn phải đi khám, uống thuốc, nghe lời thầy thuốc, chăm sóc thân thể đúng cách. Niệm Phật là để an tâm, còn trị bệnh là việc của y học; hai việc đi cùng nhau chứ không thay thế nhau.

Vậy nên, lúc ốm đau, quý vị hãy vừa chữa trị đúng cách, vừa giữ câu niệm Phật trong lòng để tâm được bình an, nương nơi Phật mà vượt qua cơn bệnh.

Ý nghĩa thực hành

Khi ốm đau, quý vị có thể nương câu niệm Phật để giữ lòng an. Lúc cơn đau tới hay lúc lo sợ dâng lên, hãy niệm thầm Nam-mô A Di Đà Phật, niệm chậm theo hơi thở, để tâm bám vào câu niệm thay vì chìm trong sợ hãi. Nằm viện hay nằm nhà đều niệm được, không cần ngồi ngay ngắn hay đủ nghi thức. Cùng với đó, quý vị vẫn uống thuốc đúng giờ, nghe theo bác sĩ, ăn uống nghỉ ngơi điều độ. Chẳng hạn, một bác phải nằm điều trị dài ngày, mỗi khi mệt lại niệm Phật khe khẽ; bác bảo nhờ vậy bớt sợ, ngủ được, mà vẫn tuân thủ phác đồ của thầy thuốc. Quý vị đừng bỏ thuốc để chỉ niệm Phật, cũng đừng vì đau mà quên Phật; hãy để câu niệm Phật và việc chữa trị cùng nâng đỡ mình qua lúc khó.

Một vài điều dễ lầm

Không nên hiểu niệm Phật là cách thay cho thuốc men và chăm sóc y tế, bỏ việc đi khám, uống thuốc khi mang bệnh.

Xem thêm điều dễ lầm
  • Nên hiểu lúc ốm đau câu niệm Phật là chỗ nương tựa giúp tâm an, bớt sợ hãi và oán than, chịu đựng cơn đau nhẹ nhàng hơn.
  • Không nên nghĩ thân bệnh, sức yếu thì không tu được, vì người bệnh vẫn có thể niệm thầm danh hiệu Phật dù nằm một chỗ.
  • Nên hiểu thân này là chỗ nương để tu nên cần giữ gìn, chữa trị đúng cách theo lời thầy thuốc.
  • Không nên tách rời việc chữa bệnh và việc niệm Phật, mà để hai việc đi cùng nhau: y học trị thân, niệm Phật an tâm.

Hiểu sâu hơn

Mở phần chuyên sâu

Bệnh tật là một phần khó tránh của kiếp người, và cũng là lúc tâm con người dễ chông chênh nhất: lo lắng, sợ hãi, đau đớn, có khi oán than, tuyệt vọng. Chính trong hoàn cảnh ấy, pháp môn niệm Phật cho thấy giá trị thiết thực của nó. Tuy vậy, khi nói về người bệnh tu Tịnh Độ, cần giữ một sự rõ ràng quan trọng để khỏi gây hiểu lầm tai hại: niệm Phật là để an tâm, không phải để thay thế cho việc chữa bệnh.

Trước hết, hãy nói về chỗ niệm Phật giúp ích cho người bệnh. Theo Kinh A Di Đà, Taishō 366, cốt yếu của việc tu là tin sâu, nguyện thiết và chấp trì danh hiệu. Người bệnh dù nằm một chỗ, dù sức đã yếu, vẫn có thể niệm thầm câu Nam-mô A Di Đà Phật. Khi tâm bám vào câu niệm, nó không còn bị cuốn theo nỗi sợ và sự đau đớn một cách hoàn toàn. Câu niệm Phật như một chỗ tựa, giúp lòng lắng lại, bớt hoảng loạn, bớt oán trách, nhờ đó người bệnh chịu đựng cơn đau nhẹ nhàng hơn và giữ được sự bình an bên trong. Đây là lợi ích về mặt tâm, rất thật và rất quý.

Thế nhưng, đây cũng là chỗ cần thưa cho thật minh bạch. Niệm Phật tuyệt đối không phải là một phương thuốc chữa bệnh, càng không phải lý do để người bệnh bỏ thuốc, bỏ khám, từ chối điều trị. Đạo Phật vốn coi trọng thân người: thân này tuy vô thường nhưng là chỗ nương để tu học, nên cần được giữ gìn, chăm sóc. Đức Phật và chư đệ tử xưa khi bệnh vẫn dùng thuốc, vẫn nhờ thầy thuốc chăm nom. Vì vậy, người bệnh học Tịnh Độ cần hiểu rõ: việc của y học là chẩn đoán và chữa trị thân bệnh, việc của niệm Phật là nuôi dưỡng sự an tâm. Hai việc này bổ túc cho nhau, không loại trừ nhau. Bỏ chữa trị để chỉ trông vào niệm Phật là một hiểu lầm nguy hiểm, có thể khiến bệnh nặng thêm và làm khổ cả người thân.

Khi đã giữ đúng ranh giới ấy, người bệnh có thể an tâm thực hành. Vừa tuân thủ phác đồ điều trị, uống thuốc đúng giờ, ăn uống nghỉ ngơi điều độ, vừa nương câu niệm Phật mỗi khi đau hay sợ. Nếu bệnh nặng kéo dài, câu niệm Phật và lòng tin nơi nguyện lực tiếp dẫn của Đức Phật A Di Đà còn là nguồn an ủi sâu xa, giúp người bệnh đối diện với vô thường một cách bình thản hơn, không hoảng loạn.

Người thân chăm sóc người bệnh cũng nên hiểu điều này, để vừa lo chu đáo việc thuốc thang, vừa nhẹ nhàng nhắc người bệnh niệm Phật, tạo không khí yên ổn quanh giường bệnh.

Tóm lại, người bệnh hoàn toàn có thể và nên học Tịnh Độ. Câu niệm Phật giúp tâm an giữa cơn đau và nỗi sợ, nhưng không thay cho thuốc men và sự chăm sóc y tế. Vừa chữa trị đúng cách, vừa giữ câu niệm Phật trong lòng, đó là cách người bệnh nương nơi Phật mà vượt qua bệnh khổ một cách an lành và sáng suốt.

Nguồn tham khảo

  • Kinh A Di Đà, Taishō 366
  • Nguồn về Ngũ giới / đạo đức cư sĩ (giữ gìn thân làm chỗ nương tu)
  • CBETA — T366
  • Bản Việt đã duyệt: HT Thích Trí Tịnh — Kinh A Di Đà

Bài liên quan