II. Đạo đức và tu tập căn bản

Ngũ giới

Ngũ giới là năm điều người Phật tử tại gia tự nguyện giữ: không sát sinh, không trộm cắp, không tà dâm, không nói dối, không say nghiện rượu chè. Năm giới không phải cấm đoán áp đặt, mà là hàng rào bảo vệ chính mình và người chung quanh.

Nội dung giáo lý

Nhiều người mới nghe hai chữ "giới luật" liền thấy nặng nề, tưởng đạo Phật bắt buộc đủ thứ. Thật ra, theo lời Phật dạy, Ngũ giới là năm điều tự nguyện giữ, như năm nấc thang đầu tiên giúp ta sống lành, sống an.

Năm giới gồm: một là không giết hại sinh mạng; hai là không lấy của không cho; ba là không tà dâm, giữ lòng chung thủy; bốn là không nói dối, không nói lời gây hại; năm là không uống rượu, không dùng chất say làm mất sáng suốt.

Ta hãy hiểu giới như cái hàng rào quanh khu vườn. Hàng rào ấy không phải để trói buộc, mà để cây trái trong vườn được yên ổn lớn lên. Người giữ năm giới thì gia đình bớt cãi vã, làm ăn được tin cậy, hàng xóm quý mến. Đó là che chở cho cả mình lẫn người.

Giữ giới cũng không cần cầu toàn ngay. Ai lỡ phạm thì biết hổ thẹn, sửa lại, rồi giữ tiếp. Mỗi ngày bớt một việc dữ, thêm một việc lành, là ta đang đắp nền cho một đời sống an vui và một cái tâm ngày một sáng hơn.

Ý nghĩa thực hành

Quý vị có thể bắt đầu giữ Ngũ giới một cách nhẹ nhàng, ngay trong việc thường ngày. Mỗi sáng tự nhắc mình một câu: hôm nay không làm hại ai, không lấy gì không phải của mình, giữ lời ngay thật, sống thủy chung, và tỉnh táo không để rượu chè làm hỏng việc. Trong làm ăn, giữ giới nghĩa là cân đong cho đủ, nói giá cho thật, không gạt khách để lấy lời. Trong nhà, giữ giới là không buông lời dối quanh với vợ chồng con cái, không nóng giận mà thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Với hàng xóm, giữ giới là không tham lấn ranh đất, không bịa chuyện nói xấu sau lưng. Nếu một hôm lỡ phạm, chẳng hạn buột miệng nói dối cho qua chuyện, thì tối đến ngồi tĩnh lại, nhận ra điều ấy chưa hay, thầm nguyện ngày mai làm tốt hơn. Có thể chọn giữ vững một, hai giới trước cho quen, rồi mở rộng dần. Cách giữ giới như vậy không hề gò bó, trái lại làm lòng ta nhẹ nhõm, gia đạo êm ấm, và người chung quanh thấy ở ta một chỗ đáng tin cậy.

Một vài điều dễ lầm

Không nên nghĩ giữ giới là bị cấm đoán, ép buộc; giới là điều mình tự nguyện nhận để bảo vệ mình và người.

Xem thêm điều dễ lầm
  • Không phải giữ giới là để được Phật thưởng hay sợ bị phạt; giữ giới là vì hiểu rõ điều lành điều dữ.
  • Lỡ phạm giới một lần không có nghĩa là hỏng cả; biết hổ thẹn và sửa lại chính là đang tu.
  • Ngũ giới không dành riêng cho người xuất gia hay người "đạo cao"; người tại gia bình thường đều có thể giữ.

Hiểu sâu hơn

Mở phần chuyên sâu

Nhiều người mới nghe hai chữ "giới luật" liền thấy nặng nề, tưởng đạo Phật bắt buộc đủ thứ phải kiêng, phải tránh. Thật ra, theo lời Phật dạy, Ngũ giới là năm điều người Phật tử tại gia tự nguyện nhận giữ, như năm nấc thang đầu tiên giúp ta sống lành, sống an. Đã là tự nguyện thì không có gì là ép buộc; ta nhận giữ vì hiểu rõ ích lợi của nó cho chính mình và người chung quanh.

Năm giới gồm: một là không giết hại sinh mạng; hai là không lấy của không cho; ba là không tà dâm, giữ lòng chung thủy; bốn là không nói dối, không nói lời gây hại; năm là không uống rượu, không dùng các chất say làm mất sáng suốt. Năm điều này đều xoay quanh việc không gây tổn hại, cho mình và cho người. Trong Kinh Giáo Thọ Thi-ca-la-việt thuộc Trường Bộ, Đức Phật dạy người cư sĩ tránh các nghiệp ác như sát sinh, trộm cắp, tà dâm, nói dối; còn trong một bài kinh thuộc Tăng Chi Bộ, việc giữ các giới ấy được nói tới như những món "bố thí" lớn, vì người giữ giới đem lại sự an ổn, không sợ hãi cho muôn loài chung quanh.

Một hình ảnh dễ hiểu là xem giới như cái hàng rào quanh khu vườn. Hàng rào ấy không phải để trói buộc, mà để cây trái bên trong được yên ổn lớn lên, khỏi bị giẫm đạp, phá phách. Cũng vậy, người giữ năm giới thì trong nhà bớt cãi vã, ngoài đường làm ăn được tin cậy, hàng xóm quý mến. Giữ giới như thế là che chở cho cả mình lẫn người, chứ không phải tự làm khổ mình.

Cũng nên hiểu cho đúng tinh thần: giữ giới không phải để được ai đó thưởng, hay vì sợ bị phạt. Người Phật tử giữ giới vì đã thấy rõ điều lành điều dữ, thấy việc giữ giới đem lại an vui thật sự. Khi giữ giới với cái hiểu như vậy, lòng ta nhẹ nhõm và tự nguyện, chứ không nơm nớp lo sợ. Đây là điểm khác biệt giữa người sống đạo và người chỉ làm theo vì bị bắt buộc.

Giữ giới cũng không đòi hỏi phải cầu toàn ngay từ đầu. Ai lỡ phạm thì biết hổ thẹn, nhận ra, sửa lại, rồi giữ tiếp; lỡ một lần không có nghĩa là hỏng cả. Người mới học có thể chọn giữ vững một, hai giới cho quen trước, rồi mở rộng dần. Và xin nhớ, Ngũ giới không phải dành riêng cho người xuất gia hay người "đạo cao"; người tại gia bình thường đều có thể giữ được, ngay trong công việc và sinh hoạt mỗi ngày.

Đem về đời sống, trong làm ăn, giữ giới là cân đong cho đủ, nói giá cho thật, không gạt khách để lấy lời. Trong nhà, giữ giới là không buông lời dối quanh với người thân, không nóng giận mà động tay động chân. Với hàng xóm, là không tham lấn ranh đất, không bịa chuyện nói xấu sau lưng. Giữ giới như vậy không hề gò bó, trái lại làm lòng ta nhẹ nhõm, gia đạo êm ấm, và người chung quanh thấy ở ta một chỗ đáng tin cậy.

Nguồn tham khảo

Phần dưới ghi rõ nguồn kinh cho nội dung bài. Lời kinh là trích hoặc tóm ý từ kinh điển; phần giải thích, ví dụ và ứng dụng thực hành là diễn giải của Ban biên tập ADIDA.

  • Kinh Giáo Thọ Thi-ca-la-việt (Kinh Thiện Sinh) DN 31 nguồn trực tiếp
    Lời kinh liên quan
    • Trong lời dạy cho gia chủ Thiện Sinh, Đức Phật khuyên người tại gia từ bỏ bốn nghiệp ác: sát sinh, lấy của không cho, tà dâm và nói dối.
  • Kinh Năm Sự Bố Thí / Năm Giới (Abhisanda Sutta) AN 8.39 nguồn trực tiếp
    Lời kinh liên quan
    • Giữ mỗi giới trong năm giới được nói tới như một sự bố thí lớn, đem lại cho vô lượng chúng sinh sự không sợ hãi, không oán, không hại.
    • Người ban sự không sợ hãi cho chúng sinh thì tự mình cũng dự phần vào sự không sợ hãi, không oán, không hại ấy.