VII. Vãng sinh
Không làm người lâm chung hoảng loạn
Không làm người lâm chung hoảng loạn nghĩa là giữ cho tâm người sắp ra đi được nhẹ nhàng, an ổn, bằng lời nói thương yêu và không khí êm ấm. Tuyệt đối không đem chuyện cảnh giới dữ hay địa ngục ra làm họ thêm sợ hãi, vì sợ hãi chỉ làm tâm thêm rối, không giúp ích gì.
Nội dung giáo lý
Một điều rất quan trọng mà người tu và gia đình cần nhớ là: đừng làm người lâm chung hoảng loạn. Lúc sắp ra đi, tâm người ta vốn đã yếu mệt và dễ chao đảo; nếu chung quanh lại gieo thêm sợ hãi thì chỉ làm họ thêm khổ.
Vì vậy, điều nên làm là giữ cho tâm người bệnh được nhẹ nhàng, an ổn. Hãy nói với họ những lời thương yêu, trấn an, nhắc lại những điều lành họ đã làm trong đời để lòng họ được vững. Có thể nhắc danh hiệu Phật một cách êm dịu, để họ có chỗ nương tựa mà an. Không khí chung quanh nên giữ cho êm ấm, tránh ồn ào, tránh cãi cọ hay than khóc dữ dội bên tai người bệnh.
Đặc biệt, không nên đem chuyện cảnh giới dữ, địa ngục hay tội báo ra làm người ta thêm sợ hãi, mong thúc người ta lo tu cho gấp. Cách làm ấy đi ngược lòng từ bi: thay vì giúp tâm họ an, nó gieo thêm hoảng sợ đúng lúc họ cần bình yên nhất. Giữ cho người lâm chung được an lành, ấy mới thật là thương.
Ý nghĩa thực hành
Khi ở bên một người sắp ra đi, quý vị hãy chọn lời và giữ thái độ sao cho họ thấy an, chứ đừng thấy sợ. Nên nói những câu nhẹ nhàng: cha mẹ cứ yên lòng, cả đời cha mẹ đã sống hiền, đã thương con cháu, nay xin buông nhẹ mọi lo nghĩ. Nếu họ quen niệm Phật, quý vị niệm khe khẽ cùng họ. Tuyệt đối tránh những lời như nếu không tu kịp sẽ sa chỗ khổ, hay kể chuyện cảnh giới dữ để hối thúc; những lời ấy chỉ làm người bệnh thêm hoảng. Chẳng hạn, một người con thấy mẹ sắp đi mà lòng còn bất an, liền ngồi sát bên, giọng êm kể lại bao việc tốt mẹ từng làm, rồi cùng mẹ niệm Phật; gương mặt mẹ dần giãn ra, thở nhẹ hơn. Đó là biết cách giữ cho mẹ an. Quý vị cũng nên nhắc cả nhà giữ giọng nói nhỏ, tránh to tiếng hay khóc lóc ngay bên cạnh. Lấy sự an lành của người sắp đi làm điều quan trọng nhất, ấy là quý vị đang thực lòng thương họ.
Một vài điều dễ lầm
Không nên đem chuyện địa ngục, cảnh giới dữ hay tội báo ra làm người lâm chung thêm sợ hãi, vì sợ hãi chỉ làm tâm họ thêm rối, không giúp ích gì.
Xem thêm điều dễ lầm
- Nên hiểu việc giữ cho người sắp ra đi được an, nhẹ nhàng là biểu hiện của lòng từ bi, đúng tinh thần nhà Phật.
- Không nên to tiếng, cãi cọ hay than khóc dữ dội ngay bên người bệnh, vì những điều ấy dễ khiến tâm họ chao đảo, hoảng loạn.
- Nên dùng lời thương yêu, trấn an và nhắc những điều lành người ấy đã làm để lòng họ được vững, được an.
- Không nên nghĩ rằng phải hối thúc, gây áp lực mới giúp người sắp đi lo tu; trái lại, giữ tâm họ bình an mới là chỗ nương tốt nhất.
Hiểu sâu hơn
Mở phần chuyên sâu
Trong việc chăm sóc người lâm chung, có một nguyên tắc tưởng chừng đơn giản nhưng vô cùng quan trọng: đừng làm cho tâm người sắp ra đi hoảng loạn. Đáng tiếc là đôi khi, vì hiểu lệch hoặc sốt ruột muốn giúp, người ta lại làm điều ngược lại. Bài này xin nói rõ vì sao cần tránh gieo sợ hãi, và nên làm gì để giữ cho người lâm chung được an.
Trước hết, cần hiểu tình trạng của người sắp lìa đời. Lúc ấy, thân thể suy yếu, các giác quan rối loạn, tâm thức rất nhạy cảm và dễ bị tác động bởi chung quanh; một lời nói, một thái độ, một bầu không khí đều có thể in đậm vào tâm họ. Vì tâm lúc này mong manh như vậy, giữ cho chung quanh được an, êm ấm là một sự nâng đỡ thiết thực; ngược lại, gieo vào đó sự sợ hãi là gây tổn hại.
Điều cần soi kỹ nhất, và là chỗ khóa chuẩn của bài, là tuyệt đối tránh việc dùng cảnh giới dữ để làm người ta thêm sợ hãi. Có người cho rằng kể cho người sắp đi nghe về địa ngục, về tội báo, về những cảnh giới đáng sợ sẽ khiến họ giật mình lo tu, niệm Phật cho gấp; đó là một sự hiểu lầm tai hại về phương tiện. Đành rằng kinh điển có nói tới các cảnh giới khổ trong vòng luân hồi, nhưng mục đích là để người ta khi đang khỏe mạnh, tỉnh táo thì biết tránh điều ác, quý điều lành mà làm; đó là lời nhắc cho người sống tu tập, hoàn toàn không phải công cụ để làm một người đang hấp hối thêm sợ hãi. Đem những hình ảnh ấy ra lúc này chỉ khiến tâm họ thêm loạn động, hối tiếc trong sợ hãi, trái hẳn với điều ta mong là giúp họ ra đi nhẹ nhàng.
Vậy nên làm gì để giữ cho người lâm chung được an. Trước hết là lời thương yêu và trấn an: nhắc người ấy về những điều lành họ đã làm, về tình thương của con cháu, khuyên họ buông nhẹ lo nghĩ và luyến tiếc. Nếu họ có nếp niệm Phật, hãy nhẹ nhàng niệm cùng họ, để câu Phật hiệu thành chỗ nương cho tâm. Sau nữa là giữ bầu không khí êm ấm, tránh to tiếng, tránh cãi cọ về tài sản hay hậu sự ngay bên giường bệnh, và nén bớt tiếng khóc lớn.
Cũng cần một sự cân bằng nhỏ. Giữ cho người bệnh an không có nghĩa là phải giấu giếm hay nói dối về tình trạng của họ một cách thiếu chân thành; tùy duyên, tùy người mà có thể nhẹ nhàng giúp họ chấp nhận sự thật trong an ổn. Cốt lõi vẫn là từ bi và sự tôn trọng, lựa lời sao cho lợi ích thật của người bệnh được đặt lên trên hết.
Tinh thần đạo đức từ bi mà nhà Phật dạy cho người cư sĩ, lấy việc không gây tổn não cho người khác làm gốc, chính là chỗ nương cho cách ứng xử này. Mỗi lời ta nói, mỗi việc ta làm bên người sắp ra đi, hãy để nó mang lại sự an chứ đừng mang tới sợ hãi; đó là cách thương yêu chân thật và sáng suốt nhất.
Nguồn tham khảo
- Kinh A Di Đà, Taishō 366
- CBETA — T366
- Bản Việt đã duyệt: HT Thích Trí Tịnh — Kinh A Di Đà
- Nguồn về đạo đức từ bi của người cư sĩ (Ngũ giới, không gây tổn não cho người khác)