VI. Niệm Phật
Gia đình cùng niệm Phật
Gia đình cùng niệm Phật là duyên lành, giúp nhà êm ấm và gieo hạt giống thiện cho con cháu. Nhưng nên khuyến khích bằng nêu gương và bầu không khí an hòa, không ép người chưa tin. Tự mình tu cho hiền lành, người thân thấy lợi ích sẽ dần theo.
Nội dung giáo lý
Một gia đình cùng niệm Phật là duyên lành lớn. Buổi sáng hay buổi tối, cả nhà quây quần niệm vài câu trước bàn thờ, không khí trong nhà tự nhiên ấm áp, hòa thuận hơn. Con cháu lớn lên trong nếp nhà như vậy được gieo hạt giống thiện lành từ thuở nhỏ, đó là gia tài quý cha mẹ để lại.
Tuy nhiên, không phải ai trong nhà cũng cùng một niềm tin, cùng một lúc. Có người chưa hiểu, chưa thích, thậm chí còn e ngại. Với những người ấy, xin quý vị đừng ép buộc. Ép thì người ta dễ sinh khó chịu, mà lòng tin không thể có được bằng cách bắt buộc. Đạo Phật quý ở sự tự nguyện và hiểu rõ.
Cách hay nhất là nêu gương. Tự mình niệm Phật cho thành, sống hiền lành, vui vẻ, biết nhường nhịn, thì người thân thấy được cái lợi ích thiết thực mà dần dần cảm mến. Khi họ tự thấy an vui, tự muốn tìm hiểu, đó mới là lúc duyên chín. Gieo duyên bằng tình thương và sự kiên nhẫn, sớm muộn cả nhà sẽ gần lại với nhau trong điều lành.
Ý nghĩa thực hành
Quý vị có thể bắt đầu xây nếp niệm Phật trong nhà một cách nhẹ nhàng. Chọn một thời điểm hợp với cả nhà, chẳng hạn ít phút sau bữa cơm tối, mời những ai sẵn lòng cùng ngồi trước bàn thờ niệm vài câu A Di Đà Phật, rồi hồi hướng cho gia đình bình an. Giữ buổi chung ấy ngắn gọn, ấm cúng, vui vẻ, đừng biến thành chuyện nặng nề bắt buộc. Với người thân chưa muốn tham gia, quý vị cứ để tự nhiên, không trách móc, không giận dỗi. Thay vào đó, hãy để họ thấy nhờ niệm Phật mà mình điềm đạm hơn, ít cáu gắt, biết nhường nhịn. Ví dụ một người mẹ niệm Phật rồi bớt la mắng con, nhà cửa êm hơn; lâu dần các con tự thấy hay mà gần lại. Có thể rủ con cháu bằng cách nhẹ, như nhờ cháu thắp giúp nén hương, kể một mẩu chuyện đạo lý dễ thương. Lấy tình thương và sự kiên nhẫn làm gốc, đừng nóng vội. Duyên đến tự nhiên thì bền và thật.
Một vài điều dễ lầm
Không nên ép buộc người thân chưa tin phải niệm Phật; lòng tin không thể có được bằng sự bắt buộc.
Xem thêm điều dễ lầm
- Không nên trách móc, giận dỗi khi người nhà chưa muốn tham gia; nên để tự nhiên và kiên nhẫn gieo duyên.
- Nên hiểu cách hay nhất là nêu gương: tự mình sống hiền lành an vui để người thân tự cảm mến mà theo.
- Không nên nghĩ cả nhà phải cùng tin một lúc mới được; mỗi người có duyên riêng, đến sớm muộn khác nhau.
Hiểu sâu hơn
Mở phần chuyên sâu
Trong truyền thống người Việt, gia đình là chỗ dựa và là nơi nuôi dưỡng nếp sống đạo đức. Khi cả nhà cùng niệm Phật, đó là một duyên lành lớn: không khí trong nhà thêm ấm áp hòa thuận, và con cháu được gieo hạt giống thiện lành từ thuở nhỏ. Tuy nhiên, một gia đình thường gồm nhiều người với niềm tin và mức độ hiểu đạo khác nhau, nên bài này muốn bàn cách xây nếp niệm Phật chung mà không rơi vào ép buộc người chưa tin.
Trước hết, hãy thấy giá trị của việc cùng tu. Kinh A Di Đà dạy chấp trì danh hiệu Phật A Di Đà, giữ tâm hướng về điều lành. Khi nhiều người trong nhà cùng giữ một câu niệm, cùng hướng về một điều thiện, thì sợi dây gắn kết trong gia đình thêm bền, và mỗi người được nhắc nhở sống tử tế hơn. Đây là nền tảng tinh thần quý giá cho hạnh phúc lâu dài của một mái nhà.
Về bổn phận trong gia đình, Kinh Giáo thọ Thi-ca-la-việt thuộc Trường Bộ dạy rất rõ cách cha mẹ với con cái, vợ với chồng, đối đãi nhau bằng thương yêu, tôn trọng và chu toàn trách nhiệm. Tinh thần ấy cho thấy đạo Phật xây dựng gia đình trên nền tự nguyện và quý mến, chứ không trên sự áp đặt. Vì vậy, khuyến khích người thân hướng về đạo cũng phải đi theo cùng tinh thần tôn trọng đó: gợi mở, mời gọi, chứ không cưỡng ép.
Điểm cần dặn kỹ là không ép người chưa tin. Lòng tin là chuyện của tâm, không thể có được bằng mệnh lệnh hay sự bắt buộc. Nếu ép vợ chồng, con cái phải niệm Phật khi họ chưa sẵn lòng, người ta dễ sinh khó chịu, chống đối, thậm chí thành ác cảm với đạo. Như thế là lợi bất cập hại. Mỗi người có duyên riêng, có lúc chín riêng; người trong nhà nên kiên nhẫn chờ và tôn trọng nhịp của nhau.
Cách khuyến khích hữu hiệu nhất là nêu gương. Tự mình niệm Phật cho thành, sống hiền hòa, bớt nóng giận, biết nhường nhịn và vui vẻ, thì người thân sẽ tự thấy cái lợi ích thiết thực ngay trong nhà. Khi họ nhận ra người tu Phật trở nên dễ thương, đáng tin, gia đạo êm ấm hơn, tự khắc họ sinh lòng cảm mến và muốn tìm hiểu. Đó là lúc duyên chín một cách tự nhiên và bền vững.
Đem về đời sống, quý vị có thể tổ chức một thời niệm Phật chung ngắn gọn, ấm cúng cho những ai sẵn lòng, còn lại cứ để tự nhiên. Lấy tình thương và sự kiên nhẫn làm gốc, lấy nếp sống hiền lành của chính mình làm lời mời gọi sống động nhất. Gieo duyên như vậy, sớm muộn cả nhà sẽ gần lại với nhau trong điều lành, mà không ai cảm thấy bị bắt buộc.
Nguồn tham khảo
- Kinh Giáo thọ Thi-ca-la-việt, Trường Bộ 31 (DN 31)
- Kinh A Di Đà, Taishō 366
- SuttaCentral — DN 31; CBETA — T0366
- Bản Việt đã duyệt: HT Thích Minh Châu — Kinh Trường Bộ; HT Thích Trí Tịnh — ba kinh Tịnh Độ