XI. Tịnh Độ trong đời sống Phật tử
Đời sống gia đình và Tịnh Độ
Tu Tịnh Độ không hề tách rời đời sống gia đình. Người cư sĩ vẫn lo tròn bổn phận với cha mẹ, vợ chồng, con cái, rồi đem câu niệm Phật vào nếp nhà; chăm sóc người thân chính là một phần của đường tu.
Nội dung giáo lý
Có người nghĩ tu Tịnh Độ là phải buông hết việc nhà, suốt ngày niệm Phật mới gọi là tinh tấn. Hiểu như vậy là chưa đúng tinh thần pháp môn dành cho người cư sĩ tại gia.
Đức Phật trong Kinh Giáo thọ Thi-ca-la-việt dạy người tại gia phải lo tròn bổn phận: con cái hiếu kính cha mẹ, vợ chồng thương yêu trọn nghĩa, cha mẹ nuôi dạy con nên người. Đó là nền đạo đức của đời sống cư sĩ. Người tu Tịnh Độ không bỏ những bổn phận ấy, mà chính là giữ cho thật tròn.
Câu niệm Phật được đem vào đời sống gia đình một cách tự nhiên. Sáng tối dành ít phút niệm Phật, lúc nấu cơm, chăm con, dọn nhà vẫn có thể niệm thầm trong lòng. Theo Kinh A Di Đà, cốt yếu là tin sâu, nguyện thiết, niệm Phật chuyên cần, chứ không đòi phải rời bỏ gia đình.
Vậy nên, chăm sóc người thân với lòng từ, sống hòa thuận, làm tròn trách nhiệm, rồi gắn câu niệm Phật vào nếp nhà, đó mới thật là người cư sĩ tu Tịnh Độ một cách vững chãi.
Ý nghĩa thực hành
Quý vị có thể bắt đầu bằng cách xem chính việc nhà là chỗ để tu. Sáng dậy niệm Phật ít phút rồi mới lo bữa sáng cho cả nhà; trong lúc làm việc, lòng vẫn nhẹ nhàng nhớ Phật. Khi chăm cha mẹ già, đút cho con ăn, hay khuyên giải vợ chồng cơm lành canh ngọt, hãy giữ tâm hòa ái, ấy cũng là đang nuôi lòng từ. Tối đến, cả nhà nếu thuận có thể cùng niệm vài câu trước khi ngủ. Chẳng hạn, một bác vừa trông cháu giúp con, vừa niệm Phật thầm trong lòng, nhờ vậy bớt nóng nảy, gia đình êm ấm hơn. Quý vị đừng nghĩ phải bỏ nhà vào chùa mới tu được; cứ lo tròn bổn phận với người thân, sống hiền hòa, rồi gắn câu niệm Phật vào những việc thường ngày. Như thế việc nhà và việc đạo nâng đỡ lẫn nhau, không hề chống trái.
Một vài điều dễ lầm
Không nên nghĩ tu Tịnh Độ là phải buông bỏ việc nhà, suốt ngày niệm Phật mới gọi là tinh tấn.
Xem thêm điều dễ lầm
- Nên hiểu người cư sĩ tu Tịnh Độ vẫn lo tròn bổn phận với cha mẹ, vợ chồng, con cái theo lời Phật dạy.
- Không nên vì muốn niệm Phật nhiều mà bỏ bê chăm sóc người thân hay trách nhiệm trong gia đình.
- Nên hiểu chăm sóc gia đình với lòng từ và sống hòa thuận cũng là một phần của đường tu Tịnh Độ.
- Không nên xem đời sống gia đình và việc niệm Phật là hai chuyện chống trái nhau, vì chúng nâng đỡ lẫn nhau.
Hiểu sâu hơn
Mở phần chuyên sâu
Một thắc mắc thường gặp nơi người cư sĩ mới phát tâm là: tu Tịnh Độ thì có phải buông bỏ đời sống gia đình hay không. Có người nghe nói niệm Phật cầu vãng sinh Cực Lạc liền tưởng phải xa lìa vợ con, bỏ mặc cha mẹ, mới gọi là dốc lòng tu. Cách hiểu ấy không những sai tinh thần pháp môn, mà còn đi ngược lời Phật dạy cho người tại gia.
Trước hết, hãy nhìn lại nền đạo đức mà Đức Phật đặt ra cho người cư sĩ. Trong Kinh Giáo thọ Thi-ca-la-việt, Trường Bộ 31, Đức Phật dạy rất cụ thể về các mối quan hệ trong đời sống gia đình và xã hội: con cái phụng dưỡng cha mẹ, cha mẹ thương yêu nuôi dạy con; vợ chồng kính trọng giữ nghĩa với nhau; người chủ và người làm đối đãi có tình. Đây là khuôn vàng thước ngọc cho đời sống thế tục, và Đức Phật xem việc giữ tròn các bổn phận này là điều thiện, là phước. Người tu Tịnh Độ tại gia, vì thế, không hề được phép lấy cớ niệm Phật mà chối bỏ trách nhiệm với người thân.
Kế đến, hãy nhìn vào tinh thần của pháp môn Tịnh Độ. Theo Kinh A Di Đà, Taishō 366, cốt tủy của việc tu là tin sâu, nguyện thiết và chấp trì danh hiệu. Điều đáng quý là câu niệm Phật vốn không kén nơi chốn hay hoàn cảnh: có thể niệm khi đi, đứng, nằm, ngồi, khi làm việc nhà, khi chăm sóc người thân. Như vậy, đời sống gia đình không phải là chướng ngại cho việc niệm Phật, mà trở thành mảnh đất để câu niệm Phật cắm rễ trong từng việc thường ngày.
Khi hiểu đúng, người cư sĩ sẽ thấy hai việc này nâng đỡ lẫn nhau. Sống trong gia đình với lòng từ, nhẫn nhịn, hòa thuận chính là đem giáo pháp ra thực hành; còn câu niệm Phật giúp tâm an, bớt nóng giận, để mình đối xử với người thân dịu dàng hơn. Người mẹ niệm Phật mà chăm con tận tụy, người con niệm Phật mà phụng dưỡng cha mẹ chu đáo, ấy là vừa làm tròn đạo người, vừa tiến trên đường đạo.
Cũng cần giữ một sự cân bằng để khỏi hiểu lệch sang phía khác. Lo cho gia đình không có nghĩa là chìm đắm trong việc nhà tới mức quên hẳn việc tu, hay biến tình thương thành chấp thủ trói buộc. Tinh thần đúng là: tròn bổn phận mà lòng vẫn hướng về Phật, thương yêu mà không bám víu, lo việc đời mà không quên chí nguyện giải thoát.
Tóm lại, đời sống gia đình và pháp môn Tịnh Độ không hề mâu thuẫn. Người cư sĩ giữ tròn bổn phận với cha mẹ, vợ chồng, con cái theo lời Phật dạy, rồi đem câu niệm Phật vào nếp sống ấy, đó chính là cách tu Tịnh Độ thiết thực và vững bền nhất giữa đời thường.
Nguồn tham khảo
- Kinh Giáo thọ Thi-ca-la-việt, Trường Bộ 31 (DN 31)
- Kinh A Di Đà, Taishō 366
- SuttaCentral — DN 31
- CBETA — T366
- Bản Việt: HT Thích Minh Châu — Kinh Trường Bộ
- Bản Việt đã duyệt: HT Thích Trí Tịnh — Kinh A Di Đà