V. Tín – Nguyện – Hạnh
Cầu vãng sinh không phải trốn đời
Cầu vãng sinh là nguyện về Cực Lạc để tu học cho đến giác ngộ, không phải là chán đời hay buông bỏ trách nhiệm. Người cầu vãng sinh chân chính vẫn làm tròn bổn phận hiện tại với cha mẹ, con cái và xã hội.
Nội dung giáo lý
Nhiều người mới nghe pháp môn Tịnh Độ thường thắc mắc rằng cầu vãng sinh về Cực Lạc có phải là quay lưng với cuộc đời, bỏ mặc gia đình và việc đời hay không. Theo Kinh A Di Đà, cầu vãng sinh là nguyện sinh về một cõi hội đủ thuận duyên để tu học không thối lui, cho đến ngày giác ngộ rồi trở lại độ sinh, chứ không phải tìm một nơi an nhàn để lánh đời.
Nên hiểu cầu vãng sinh và làm tròn bổn phận hôm nay không hề chống nhau. Kinh Giáo thọ Thi-ca-la-việt dạy người tại gia phải biết hiếu kính cha mẹ, nuôi dạy con cái, thuận hòa vợ chồng, giữ tín nghĩa với bạn bè và làng xóm. Người tu Tịnh Độ phát nguyện vãng sinh không hề được miễn những bổn phận ấy.
Trái lại, người cầu vãng sinh chân chính càng sống có trách nhiệm và từ tâm hơn, vì biết mọi việc lành đều có thể hồi hướng về nguyện vãng sinh. Lấy việc chăm lo gia đình, giúp ích cho người làm chỗ tu tâm, đó mới là cầu vãng sinh đúng pháp, vừa sáng đời này vừa hướng về đời sau.
Ý nghĩa thực hành
Quý vị có thể tập cầu vãng sinh mà vẫn sống trọn vẹn với đời. Sau thời niệm Phật, hãy nguyện sinh về Cực Lạc để tu học, rồi nguyện đem mọi việc lành trong ngày hồi hướng về nguyện ấy. Quan trọng là gắn lời nguyện với bổn phận cụ thể: sáng lo cơm nước cho cha mẹ, dạy con nên người, làm việc lương thiện, đối đãi tử tế với xóm giềng. Mỗi việc tròn bổn phận là một viên gạch lót đường về Cực Lạc. Có bà cụ hay nói chỉ mong sớm vãng sinh cho khỏe, nhưng khi hiểu rằng cầu vãng sinh không phải bỏ mặc con cháu, cụ vui vẻ phụ trông cháu, dặn dò điều hay rồi mới niệm Phật, gia đình nhờ vậy đầm ấm hơn. Đó là cầu vãng sinh mà không trốn đời. Khi thấy đời nhiều mệt nhọc, đừng lấy nguyện vãng sinh làm cớ buông xuôi, mà hãy xem mỗi bổn phận làm tròn là một bước tu.
Một vài điều dễ lầm
Không nên hiểu cầu vãng sinh là chán đời, muốn quay lưng với gia đình và trách nhiệm.
Xem thêm điều dễ lầm
- Không nên lấy nguyện vãng sinh làm cớ để buông xuôi, bỏ bê bổn phận làm cha mẹ, con cái.
- Nên hiểu cầu vãng sinh là nguyện về nơi dễ tu để rồi trở lại độ sinh, không phải lánh đời.
- Không nên cho rằng người tu Tịnh Độ được miễn các bổn phận tại gia mà kinh điển đã dạy.
- Nên hiểu làm tròn bổn phận hiện tại chính là chỗ tu tâm và vun bồi cho nguyện vãng sinh.
Hiểu sâu hơn
Mở phần chuyên sâu
Một trong những hiểu lầm thường gặp khi mới tiếp xúc với pháp môn Tịnh Độ là cho rằng cầu vãng sinh về Cực Lạc đồng nghĩa với chán đời, trốn tránh trách nhiệm. Người ta dễ hình dung người niệm Phật như kẻ buông xuôi mọi việc, chỉ mong sớm rời bỏ cuộc sống này để về một cõi an nhàn. Cách hiểu này không đúng với tinh thần kinh điển, và nếu không được làm sáng tỏ, nó có thể khiến nhiều người ngần ngại với pháp môn, hoặc tệ hơn, biến việc tu thành cái cớ để lười biếng.
Theo Kinh A Di Đà, cõi Cực Lạc được mô tả là nơi hội đủ thuận duyên cho việc tu học: thường được nghe pháp, gần gũi bậc hiền thiện, không bị các khổ bức bách, nhờ đó tu hành không thối lui cho đến ngày giác ngộ. Như vậy, cầu vãng sinh là nguyện về một môi trường tu học tốt hơn để hoàn tất con đường giải thoát, rồi đem khả năng ấy trở lại độ thoát chúng sinh. Đây là chí nguyện hướng thượng và vị tha, hoàn toàn khác với tâm trạng chán nản muốn lẩn tránh cuộc đời.
Mặt khác, đạo Phật vốn rất coi trọng bổn phận của người tại gia. Kinh Giáo thọ Thi-ca-la-việt trong Trường Bộ đã dạy rất cụ thể về các mối quan hệ trong đời sống: con cái hiếu kính cha mẹ, cha mẹ nuôi dạy con, vợ chồng thuận hòa, giữ tín nghĩa với bạn bè, đối đãi tử tế với người giúp việc và bậc tu hành. Người tu Tịnh Độ phát nguyện vãng sinh không hề được miễn những bổn phận này; ngược lại, làm tròn chúng chính là nền tảng đạo đức cần thiết cho việc tu.
Từ hai nguồn kinh ấy, ta thấy cầu vãng sinh và làm tròn trách nhiệm hiện tại không những không chống nhau, mà còn nương nhau. Người cầu vãng sinh chân chính hiểu rằng mọi việc lành trong đời, từ chăm sóc gia đình đến giúp ích cho người chung quanh, đều có thể hồi hướng về nguyện vãng sinh. Vì thế, càng tha thiết cầu vãng sinh, họ càng sống có trách nhiệm và đầy từ tâm, lấy mỗi bổn phận làm tròn như một bước tu thực sự.
Hiểu được như vậy, người Phật tử sẽ không còn xem cầu vãng sinh là một lối thoát ly tiêu cực, mà là một chí hướng vừa sáng đẹp đời này, vừa hướng về sự giải thoát rốt ráo. Sống tử tế, làm tròn bổn phận ngay trong hiện tại, rồi hồi hướng về Cực Lạc, đó mới là cách cầu vãng sinh đúng pháp, an vui mà không trốn đời.
Nguồn tham khảo
- Kinh A Di Đà, Taishō 366
- Kinh Giáo thọ Thi-ca-la-việt, Trường Bộ 31 (DN 31)
- Bản Việt: HT Thích Minh Châu — Kinh Trường Bộ
- CBETA